Chương 16 :Người Thiếu Phụ Đẹp Tuyệt Trần
Sáng
ngày hôm sau, chúng tôi rời khỏi làng và đi trong ba ngày trên con
đường mòn xuyên qua một vùng núi non gồ ghề hiểm trở, dân cư thưa thớt
đến nỗi chúng toi phải cắm lều để ngủ lại ban đêm. Chúng tôi không có
đem lương thực, nhưng mỗi khi cần ăn uống, thì luôn luôn có sẵn đồ vật
thực trong tầm taỵ Khi chúng tôi vừa sửa soạn ngồi ăn, thì những thức ăn
liền xuất hiện một cách đầy đủ. Không bao giờ chúng tôi thiếu ăn, và
luôn luôn ăn uống thừa thãi.
Chiều
ngày thứ ba, chúng tôi đến một vùng cao nguyên rộng lớn mà chúng tôi
phải đi xuống lần lần để đến nơi thôn ấp mà chúng tôi muốn đến viếng. Kể
từ khi đó, con đường của chúng tôi vượt qua một vùng phì nhiêu và đông
dân cự Chúng tôi chọn thôn ấp này làm căn cứ mùa đông vì nó ở ngay trung
tâm của vùng mà chúng tôi đến viếng. Chúng tôi hy vọng rằng điều ấy sẽ
đem cho chúng tôi cái cơ hội hằng mong ước là có dịp kéo dài hơn sự tiếp
xúc hằng ngày với các vị Chân Sự Một số lớn những vị siêu nhân mà chúng
tôi đã gặp ở rải rác nhiều nơi, hiện đang sống tại làng này và tất cả
các vị đều khẩn khoản mời chúng tôi đến viếng các Ngài. Chúng tôi có cảm
giác rằng trong khi lưu trú tại làng này vào mùa đông, chúng tôi sẽ có
nhiều cơ hội tốt để quan sát cuộc đời hằng ngày của các Ngài một cách
gần gũi hơn.
Chúng
tôi đến làng này ngày hai mươi tháng mười một, và từ căn cứ đó chúng
tôi mở một loạt các cuộc xuất hành quanh vùng cho đến khi tuyết rơi làm
cho mọi sự di chuyển trở nên khó khăn. Chúng tôi được dọn chỗ ở tiện
nghi, dân làng niềm nở tiếp đón, và chúng tôi chuẩn bị hòa mình với cuộc
sống của dân làng. Tất cả các nhà đều mở rộng cửa đón chúng tôi, chúng
tôi được cho biết rằng ở đây nhà nhà đều không đóng cửa, vì dân làng coi
tất cả mọi người như anh em.
Kế
đó chúng tôi được mời đến ở tại nhà của một bà thiếu phụ có tiếng tăm
trong làng này, mà chúng tôi đã gặo ở vùng ven biên giới. Vì chúng tôi
đã yên nơi yên chỗ, chúng tôi không thấy cần thiết phải làm quấy rầy bà,
nhưng bà khẩn khoản mời mọc và nói rằng chúng tôi không có quấy rầy gì
bà hết cả. Bởi đó chúng tôi dọn đồ hành lý sang ở nhà bà và ở luôn tại
đó cho đến mãn cuộc hành trình.
Tôi
không hề quên cuộc gặp gỡ đầu tiên của chúng tôi với bà trong một tỉnh
thành nhỏ ở ven biên giới. Khi bà được giới thiệu với chúng tôi, chúng
tôi nghĩ rằng bà trạc độ bốn mươi tám tuổi, và nhận thấy bà rất đẹp. Độc
giả sẽ tưởng tượng sự ngạc nhiên của chúng tôi như thế nào khi chúng
tôi biết được rằng thiếu phụ đã có trên bốn trăm tuổi và là một trong
những nhà giáo mô phạm được mến chuộng nhất vùng ấy. Bà đã dành trọn
cuộc đời vào việc phụng sự kẻ khác. Khi chúng tôi ở nhà bà và sống cạnh
bà hằng ngày, chúng tôi đã hiểu tại sao bà được mến chuộng dường ấy.
Trong lần gặp gỡ đầu tiên, chúng tôi thấy bà trong hai tuần liên tiếp
nhưng cá tính của bà chỉ biểu lộ thật sự khi chúng tôi sống tại nhà bà.
Người ta không thể nào làm khác hơn là yêu mến và kính trọng bà. Vả lại,
chúng tôi càng biết rõ các vị Chân Sư, thì chúng tôi lại càng yêu mến
và kính trọng các ngài.
Chúng
tôi đã có dịp đối chiếu những lời xác định về tuổi tác của các ngài với
những tài liệu xác thật cũng như tập du ký này. Chúng tôi ở tại nà
thiếu phụ và dùng cơm chung một bàn với bà hằng ngày kể từ đầu tháng
Mười Hai năm 1895 đến tháng tư năm 1896. Chúng tôi đã có dịp quan sát tỉ
mỉ đời sống của bà và cuộc đời của nhiều vị Chân Sư khác cư ngụ tại
làng này. Chúng tôi nhận thấy tất cả đều là những cuộc đời lý tưởng
| |





0 nhận xét:
Đăng nhận xét