Chương 32
Bức Tường Rào Màu Nhiệm
Khi đức Jesus vừa nói xong, một tia bạch quang sáng rỡ chói lòa tự nơi
bí huyệt của quả tim ngài phóng ra xa đến tận hang núi và chấm đất ở chỗ
khúc quanh về bên trái, ngay trước mặt đoàn quân tiên phong của bọn
cướp. Một bức tường trong giây lát đã dựng lên như vách thành ở ngay chỗ
ấy, với những mũi nhọn tủa ra chơm chởm tỏ ra như những mũi tên. Những
con ngựa ở hàng đầu đang phóng nước đại như bay tới trước, hốt nhiên
nhảy dựng lại thình lình làm cho một số lớn những kỵ mã tiên phong bị
hất văng xuống đất. Nhiều con ngựa nhảy dựng và đứng lại cửa hang, đi
ngược chiều với toàn thể bọn cướp ở đạo trung quân. Khi chúng đến gần
đạo quân này, những kỵ mã còn chưa bị té ngựa cố gắng kiềm hãm ngựa của
họ, nhưng vô ích. Cùng với những con ngựa vô chủ phóng tới như điên, họ
chạm trán với bọn cướp đi trung quân, là, cho những hàng đầu của đạo
quân này bị lỡ trớn và đứng khựng lại. Những hàng kế đó, không biết sự
hiểm nguy, vẫn phóng nước đại tiến vào đám người hỗn độn nói trên, và
trong hang núi ấy hiện ra cái cảnh tượng của một đám người ngựa lộn xộn
và mất trật tự, không còn hàng ngũ kỷ cương gì cả.
Trong một lúc, có sự im lặng của nhà mồ, chỉ gián đoạn bởi những tiếng
thét rú lên của những ngưởi kỵ mã trong cơn khủng khiếp và tiếng ngựa hí
thất thanh. Kế đó diễn ra một cảnh tượng rùng rợn ở ngay tại chỗ mà
đoàn kỵ mã tiên phong hoảng kinh quay đầu trở lại, bị chạm trán với
những hàng quân đầu tiên của bọn cướp ở đạo trung quân. Những con ngựa
không người cưỡi, trong cơn hoảng hốt, đã phóng vào đám rừng người, làm
cho một số lớn những người kỵ mã bị trật yên và hất văng xuống đất.
Những con ngựa của họ trờ thành vô chủ, không người kiềm chế, và càng
làm tăng thêm sự hỗn loạn. Chúng nó bắt đầu hí vang, nhảy vọt bên tả bên
hữu, và thét rú lên từng hồi trong cơn hãi hùng và khủng khiếp tụt độ.
Kế đó, cơn hỗn loạn cơn hỗm loạn lan tràn khắp cả bọn cướp đang bị lúng
túng và bế tắc lưu thông trong hang núi ở phía dưới chúng tôi.
Thình lình chúng tôi thấy những người kỵ mã tuốt gươm trần ra khỏi vỏ và
chém loạn xạ tứ phía. Những người khác rút súng bắn vào đám người ngựa
với ý định khai đàng huyết lộ để thoát thân. Không bao lâu, cảnh tượng
đó đã biến thành một trận giặc thư hùng, chỉ có những kẻ mạnh nhất sống
sót. Trận giặc chấm dứt bằng sự đổ xô nhau để chiếm những khoảng trống,
giữa những kẻ có cái may mắn thoát khỏi cơn chém giết vừa qua. Họ rời
khỏi hang núi và để lại những đống xác người ngựa đã chết hoặc bị
thương.
Chúng tôi hối hả đi xuống để tìm cách trợ giúp tối đa cho những kẻ bị
thương. Tất cả dân làng và vị siêu nhân đều tiếp tau với chúng tôi.
Những sứ giả được gửi đi khắp bốn phía để cần trợ giúp. Chúng tôi làm
việc ráo riết suốt đêm và cho đến sáng ngày hôm sau. Đức Jesus và các
Chân Sư bổn thân săn sóc những kẻ bị thương khi chúng tôi vừa đem họ ra
khỏi đống thịt người ngựa hỗn tạp, có kẻ sống lẫn kẻ chết. Khi chúng tôi
cứu trợ tất cả cho đến người cuối cùng, chúng tôi trở về quán trọ để ăn
sáng. Vừa bước vào nhà trọ, chúng tôi vô cùng ngạc nhiên mà thấy tên
Cướp Đen đang ngồi nói chuyện với đức Tuệ Minh. Cho đến khi đó, chúng
tôi không hề hay biết gì về sự có mặt của đức Tuệ Minh. Ngài nhận thấy
cái nhìn ngạc nhiên của chúng tôi và nói:
- Chúng tôi sẽ nói chuyện lại sau.
Sau bữa ăn sáng, chúng tôi bèn ra ngoài cùng với Tô Mặc. Tô Mặc cho biết
đức Tuệ Minh và y đã tìm thấy tên Cướp Đen bị thương nặng và không thể
cử động được nữa, vì tên cướp bị ngựa đè lên mình. Hai vị đã kéo tên
cướp ra và chở y đến một nơi tạm trú, tại đây y được dành cho tất cả mọi
tiên nghi có thể tìm được. Kế đó hai vị kêu gọi đến sự giúp đỡ của bà
chủ nhà trọ chúng tôi và giao tên cướp cho bà chăm sóc. Khi những vết
thương của y được băng bó xong, y yêu cầu bà chủ nhà cầu xin với đức
Chúa Trời cho biết y phải làm gì để được cứu rỗi. Y cũng xin bà dạy cho y
biết đọc kinh cầu nguyện.
Bà hỏi y có muốn được bình phục sức khỏe chăng. Y đáp:
- Có, tôi muốn được lành mạnh hoàn toàn cũng như bà.
Bà chủ nhà nói:
- Bây giờ anh cầu xin được có sức khỏe, lời cầu xin của anh đã được đáp
ứng. Anh sẽ được hoàn toàn lành mạnh.
Kế đó, tên cướp nằm thiếp đi trong một cơn ngủ mê li bì. Đến nửa đêm,
những vết thương của y đã hoàn toàn khép kín và không để lại một cái
thẹo nào. Tô Mặc đã nhận thấy điều này khi y đi canh tuần lúc ban đêm.
Tên cướp bèn đứng dậy, mặc y phục vào, và tình nguyện giúp tay cứu trợ
cho những kẻ thoát nạn.
Chúng tôi cũng thấy một số đông bọn cướp được hoàn toàn bình phục mà
trước đó chúng tôi nghĩ rằng họ không sao qua khỏi. Khi công việc cứu
trợ kết thúc, tên Cướp Đen len lỏi trong đám đồng bọn bị thương và cố
gắng hết sức để an ủi và trấn tĩnh tinh thần họ. Nhiều người giống như
những con thú bị gài bẫy, họ lo sợ bị tra tấn, đến chết, vì đó là cách
đàn áp những kẻ bị sa lưới theo phong tục bổn xứ. Ý nghĩ đó ăn sâu vào
trong trí óc họ đến nỗi họ không có một sự phản ứng tốt lành nào đối với
những cách đối xử nhân đạo mà người ta dành cho họ. Họ sợ rằng những cố
gắng của chúng tôi để trợ giúp cho họ mau bình phục sức khỏe, chỉ có
mục đích là để cho chúng tôi có thể tra tấn họ lâu dài hơn. Sau cùng,
tất cả đều đã khỏi bịnh, tuy rằng một số ít người kéo dài bịnh tật dây
dưa trong nhiều tháng với niềm hy vọng rõ rệt không dấu diếm rằng nhờ đó
họ có thể đình hoãn lại ngày tra tấn của họ!
Ít lâu sau đó, tên Cướp Đen quy tựu tất cả những tên "Cựu thương binh"
nào tình nguyện theo để thành lập một toán quân để bảo vệ làng mạc chống
lại những cuộc tấn công của bọn cướp về sau này, y cũng chiêu mộ được
nhiều dân làng gia nhập vào toán quân đó. Về sau chúng tôi biết rằng kể
từ ngày đó, những bọn cướp không còn đánh phá vùng này nữa. Hai toán
đoàn viên của phái đoàn chúng tôi rốt cuộc đã vượt qua vùng lãnh thổ này
trên lộ trình của họ đi đến vùng sa mạc Gobi. Tên Cướp Đen và đồng bọn
đã hộ tống an ninh cho phái đoàn trong vùng địa phận của họ, và vùng lân
cận, ít nhất trên bảy trăm cây số đường trường, và không người nào muốn
nhận tiền thù lao về công việc đó.
Chúng tôi còn thường nghe nói về tên Cướp Đen. Y đã phát triển nhiều
công việc từ thiện và cứu trợ trong toàn thể vùng này và dành trong cuộc
đời để giúp đỡ cho dân chúng được sống yên lành hạnh phúc mà không hề
nhận tiền bạc của ai.
Ngày thứ hai sau khi bọn cướp đã bị tiêu diệt, vào lúc trưa, chúng tôi
đã săn sóc tất cả những kẻ bị thương và đã đi quan sát một lần cuối cùng
để biết chắc rằng không một người nào còn bị bỏ sót lại trong hang núi
giữa đống xác người ngựa nằm ngổn ngang la liệt như bãi chiến trường.
Trong khi chúng tôi trở về quán trọ để ăn điểm tâm và nghỉ ngơi, một
người trong bọn cất tiếng lên cái ý nghĩ nó vẫn ám ảnh chúng tôi từ
nhiều giờ:
- Tại sao sự chết chóc rùng rợn và hủy hoại sinh mạng khủng khiếp như
thê?
Chúng tôi mệt đừ, và cơn xúc động đã làm cho chúng tôi bị hoàn toàn kiệt
sức. Vì bọn cướp gây cho dân làng một sự sợ hãi kinh hoàng tột độ, nên
tất cả mọi cố gắng cứu trợ đều đổ dồn lên vai chúng tôi, nhất là trong
những giờ phút đầu tiên. Dẫu cho rằng khi chúng tôi đã lôi hết những kẻ
bị thương ra khỏi đống xác người ngựa nằm ngổn ngang chồng chất lên
nhau, chúng tôi cũng gặp nhiều khó khăn để thuyết phục dân làng ra tay
trợ giúp những kẻ bị thương. Họ tuyệt đối không thấy có một lý do nào để
giúp đỡ chúng tôi cứu mạng những kẻ toan giết hại đến sinh mạng của họ.
Nhiều người cảm thấy ghê tởm khi phải sờ vào một xác chết. Nếu họ không
có một sự kính trọng đặc biệt nào đối với các vị Chân Sư, thì họ đã rời
khỏi vùng này ngay lập tức mà không hẹn ngày trở lại.
Dầu sao, chúng tôi đã quá mệt mỏi và rất đau lòng, vì đó là cái kinh
nghiệm khủng khiếp nhất trong đời chúng tôi. Khi cơn xúc động của những
ngày đầu tiên đã lắng dịu, chúng tôi lại bắt tay vào việc một cách hào
hứng hăng say. Mùa lễ Phục Sinh đã sắp đến và chúng tôi định kết thúc
công việc siêu tầm ở làng này trước khi trở về Ấn Độ. Công việc được
hoàn thành rất mau chóng. Cuộc chuẩn bị cuối để trở về trước ngày lễ
Phục Sinh, và chúng tôi định dành trọn ngày Chúa Nhật để nghỉ ngơi dưỡng
sức.
Khi bước ra cửa để đi tới đền trước lúc bình minh, chúng tôi gặp
Chandersen ngồi trong sân quán trọ. Y đứng dậy để đi theo chúng tôi, và
nói với Tô Mặc sẽ gặp chúng tôi tại chánh điện. Y đề nghị rằng chúng tôi
nên trở về Ấn Độ qua ngã Lhassa, thủ đô Tây Tạng, kế đó qua Mouktinath
do truông núi Kandernath trên dãy Tuyết Sơn rồi từ đó, chúng tôi sẽ đi
tới Darjeeling.
Về đến làng, chúng tôi thấy mọi việc đều chuẩn bị sẵn sàng chờ chúng tôi
lên đường. Một số khá đông dân làng đã đi trước để vạch đường trên các
truông núi bị bao phủ dưới một lớp tuyết dày đến ba bốn thước tây.
Truông núi mà chúng tôi mà chúng tôi sẽ vượt qua xa cách đến tám mươi
cây số và trên một chiều cao độ bốn ngàn thước. Phần lớn vùng này núi
non chớn chở khó vượt qua. Dân làng có thói quen vạch một con đường mòn
và nện tuyết ém xuống cho chặt một ngày trước khi lên đường. Tuyết được
ép chặt trên đường lộ sẽ đông đặc lại khi ban đêm và người ngựa sẽ đi dễ
hơn.
Chúng tôi thức dậy rất sớm trước khi trời sáng và nhận thấy rằng mọi chi
tiết đã được chăm sóc chu đáo. Dật Sĩ và một người hướng đạo bổn xứ sẽ
đi theo chúng tôi. Tất cả dân làng đều tề tựu đông đủ để tiễn đưa chúng
tôi lên đường. Chúng tôi lấy làm tiếc mà phải rời khỏi làng, tại đây
chúng tôi đã trải qua hai mùa đông tốt đẹp. Dân làng là những người hồn
nhiên chất phát và dễ thương. Để tỏ lòng ưu ái, nhiều ngườ trong bọn họ
đã tiễn đưa chúng tôi trên bảy tám cây số rồi mới trở về. Khi đó chúng
tôi mới từ giã họ một lần cuối cùng và tiếp tục lộ trình trải qua nhiều
tháng trên đường trở về Ấn Độ. Nhưng chúng tôi còn phải trải qua nhiều
tháng trên đường về trước khi nhìn thấy lại những ngọn núi đầu tiên của
dãy Tuyết Sơn.
Theo lộ trình đã định, chúng tôi đi xuống thung lũng Giamanuchu, đi dọc
theo một con sông đến truông Tonjnor Jung, rồi đi vòng theo con sông
Brahmapoutre để đến Lhassa, thủ đô Tây Tạng.
Khi chúng tôi gần đến Lhassa, thì đã thấy nóc điện Potala, tức cung điện
của vị Đạt Ma Lạt Ma, chúa tể xứ Tây Tạng, nhô lên từ đằng xa như một
viên ngọc quý duy nhất của thành phố này. Lhassa là thủ phủ chính trị
của Tây Tạng, nhưng còn vị lãnh đạo tinh thần tối cao là vị Phật Sống,
tức là vị chúa tể cầm quyền cai trị về mặt đạo đức tâm linh từ một trung
tâm hyền bí ẩn dấu gọi là Shamballa, hay Bạch Ngọc Cung. Chúng tôi rất
mong ước được viếng thăm trung tâm huyền bí và linh thiêng này, mà người
ta nói rằng được dấu rất sâu dưới lòng đất ở vùng sa mạc Gobi.
Chúng tôi vào thành phố Lhassa cùng với đoàn người hộ tống. Người ta đưa
chúng tôi đến những nhà trọ có chuẩn bị sẵn đủ mọi thứ tiện nghi có thể
tìm được. Một đám đông kéo đến trước nhà trọ, đứng hằng giờ để nhìn xem
chúng tôi, vì sự hiện diện của người da ở tại đây là một cảnh tượng
hiếm có. Chúng tôi được mời đến viếng tu viện Lạt Ma Giáo vào ngày hôm
sau lúc mười giờ. Chúng tôi được yêu cầu bày tỏ những điều ước muốn của
mình, và mọi người sẽ vui lòng giúp đỡ chúng tôi về mọi mặt.
Bất cứ chúng tôi đi đâu, đều có một nhóm, người đi theo sau lưng. Một
lính canh được đặt trước cửa nhà trọ để đuổi những kẻ tò mò, vì dân
chúng thủ đô Lhassa có thói quen bước và nhà người lạ mà không báo
trước. Sự có mặt của chúng tôi là một điều mới lạ duy nhất trong đời họ,
và chúng tôi không thể trách họ về sự tò mò nói trên. Khi một người
trong chúng tôi đi ra ngoài một mình, những kẻ tò mò bao vây chung quanh
với ý định rõ ràng là để nhìn xem cho tận mắt, sờ mó tận tay để biết
chắc rằng y quả là một người thật, và đôi khi sự quan sát ấy tỏ ra quá
đỗi sỗ sàng đối với nạn nhân!
Ngày hôm sau chúng tôi thức dậy rất sớm và sửa soạn đi đến tu viện để
gặp vị Sư Trưởng. Khi chúng tôi đi gần đến tu viên, vị Sư Trưởng bước ra
tiếp đón chúng tôi. Chúng tôi lấy làm ngạc nhiên mà thấy: Cùng đi với
Sư Trưởng, lại có cả đức Tuệ Minh và đức bà Mã Ly. Đó là một sự tao ngộ
lý thú. Chúng tôi bước vào tu viện và nghỉ lại đó.
Sau những cuộc đàm luận lý thú về Đạo Lý vớ Sư Trưởng, chúng tôi bàn về
việc lên đường đi Shamballa.Vị Sư Trưởng hỏi rằng cùng đi với chúng tôi
được chăng. Một trong các vị siêu nhân đáp lại rằng người có thể đi
không khó nếu người có thể rời xác phàm và trở về nhập xác tùy ý muốn.
Dầu sao, nhóm các vị Chân Sư sẽ đi Shamballa ngay tối hôm ấy. Chúng tôi
đồng ý rằng các ngài sẽ tựu họp tại nhà trọ của chúng tôi vào lúc xế
chiều và Tô Mặc sẽ cùng đi với các ngài. Thật vậy, các ngài đã tựu họp
tại đó sau khi chúng tôi trở về nhà trọ. Sau một cuộc nói chuyện ngắn,
các ngài bước ra cửa và chúng tôi không còn gặp lại các ngài trong nhiều
ngày.





0 nhận xét:
Đăng nhận xét