Chương 28
Một Cuộc Cứu Chữa Nhiệm Màu
Một Cuộc Cứu Chữa Nhiệm Màu
Chúng tôi dậy thật sớm vào sáng ngày hôm sau, và lên đường trước khi mặt
trời mọc, để đi đến chỗ làng quê của Bạch Lãng. Chúng tôi đến làng ấy
mười hai ngày sau đó. Khi đến nơi chúng tôi được đón tiếp bởi những vị
siêu nhân đã viếng thăm chúng tôi vào ngày cuối cùng trên sa mạc, và lấy
làm sung sướng nhận lời khi các vị mời chúng tôi nghỉ ngơi tại nhà các
vị trong vài ngày.
Chúng tôi được đưa vào những gian phòng rất sang trọng so với những lều
trại của chúng tôi trên sa mạc, buổi cơm tối đã sẵn sàng nửa giờ sau đó.
Chúng tôi thay đổi y phục chỉnh tề và bước vào gian phòng khách bên
cạnh, tại đây chúng tôi gặp lại nhiều vị chân sư mà chúng tôi đã từng
được quen biết trong những chuyến du hành đã qua xuống miền Nam, các vị
vui mừng tiếp đón, nói rằng vùng này là chỗ đất lành của chúng tôi, và
sẵn sàng mở rộng cửa để tiếp đón tất cả mọi người.
Vị thống đốc của vùng này tiếp đón chúng tôi bằng một bài diễn từ khả ái
xuyên qua một thông dịch viên. Người còn cho biết rằng buổi cơm tối
được sắp đặt tại tư dinh và chúng tôi sẽ đến đó ngay lập tức. Chúng tôi
rời khỏi phòng khách, do vị thống đốc đi trước dẫn đường, có hai vị vệ
sĩ đi kèm hai bên theo lễ nghi bổn xứ. Kế đó là Lê Mông và bà chủ nhà
trọ của chúng tôi khi trước, rồi đến Tô Mặc và người thiếu phụ tuyệt
sắc, và sau cùng là đức Tuệ Minh, đức bà Mã Ly, mẫu thân của ngài, và
tôi, kỳ dư đều tháp tùng đi theo sau.
Chúng tôi vừa mới đi được một đoạn chừa bao xa thì một đứa gái ăn mặc
rách rưới tách ra từ trong đám đông người đang nhìn chúng tôi từ bên nề
đường, và hỏi bằng tiếng bổn xứ để xin nói chuyện với đức bà Mã Ly. Bà
Mã Ly nắm tay tôi và đức Tuệ Minh rồi cả ba chúng tôi đều bước ra khỏi
hàng ngũ để nghe xem bé ấy muốn hỏi điều gì. Thấy vậy bà chủ nhà chúng
tôi do dự một lúc, rồi nói rằng bà muốn ngừng lại. Trong khi bà bước ra
khỏi hàng ngũ khách, tất cả đoàn đếu dừng chân lại. Bà Mã Ly giải thích
cho viên thống đốc biết rằng bà muốn tất cả mọi người hãy tiếp tục lộ
trình và ngồi vào bàn ăn trước, sau đó bà sẽ đến để nhập tiệc chung với
tất cả.
Trong khi đó, bà nắm hai bàn tay của đứa bé gái trong lòng bàn tay bà.
Sau khi viên thống đốc và đoàn tùy tùng đã đi qua, bà quỳ xuống thấp để
áp khuôn mặt bà vào gò má của đứa bé, và nói:
- Con hỡi, con muốn ta giúp điều gì?
Sau đó, bà Mã Ly đã được biết rằng em trai của đứa bé gái này đã bị té
ngã vào lúc xế trưa và có lẽ bị gãy xương sống. Đứa bé khẩn cầu bà Mã Ly
đi theo nó để xem có thể cứu chữa cho em trai nó, vì đứa em trai này
đang đau đớn rên xiết rất khổ sở.





0 nhận xét:
Đăng nhận xét