Chương 28
Phái Đoàn Trở Về Căn Cứ Mùa Đông
Phái Đoàn Trở Về Căn Cứ Mùa Đông
Theo chương trình được sắp đặt, phái đoàn chúng tôi sẽ lên đường vào
trưa ngày hôm sau. Dật Sĩ và Chandersen sẽ cùng đi với chúng tôi đến một
địa điểm trao đổi hàng hóa để chúng tôi mua sắm thêm lương thực dự trữ,
và đức Tuệ Minh cũng sẽ đến đó sau với chúng tôi. Kế đó, ba vị siêu
nhân sẽ cùng với chúng tôi trở lại địa điểm căn cứ mùa đông.
Khi chúng tôi đến căn cứ, phái đoàn thám hiểm giải tán, và mọi công việc
sắp đặt cho những người nào muốn về nhà, có thể đi đến chỗ khởi điểm
của họ do con đường mòn của khách thương buôn. Ngày hôm sau, đức Tuệ
Minh đến với chúng tôi. Chúng tôi từ giã các bạn đoàn viên và cùng với
ngài đi về phía căn cứ mùa đông.
Chúng tôi nghỉ hai ngày tại trại bọn cướp. Hai người bổn xứ đi theo
chúng tôi tại đây, và toán chúng tôi chỉ còn lại có bảy người. Hai tên
cướp thuật lại cho bọn chúng nghe về chuyến du hành kỳ lạ vừa rồi và
những điều nhiệm mầu mà chúng đã nhìn thấy. Chúng tôi được đối xử một
cách vô cùng chu đáo. Ba vị siêu nhân được chúng dành cho những ưu đãi
danh dự đặc biệt. Viên đầu đảng bọn cướp cho ba vị biết rằng để đáp lại
thịnh tình của các vị Chân Sư đã tỏ ra đối với họ, họ sẽ coi địa điểm
chôn dấu của thành phố cổ như một vùng cấm địa tuyệt đối thiêng liêng và
bất khả xâm phạm. Vả lại, cũng không có sự e sợ rằng bọn cướp rời khỏi
căn cứ họ để toan đánh cướp một nơi xa xôi như thế.
Thật vậy, những bọn cướp sa mạc không bao giờ xâm phạm vào miền núi, và
trái lại bọn cướp núi không hề xâm chiếm vùng đồng bằng, vì họ luôn
chiên tranh với nhau. Theo chỗ chúng tôi biết, thì cho đến nay họ vẫn
giữ lời hứu phân chia khu vực hoạt động, và không lấn ranh lãnh thổ của
nhau.
Sáng ngày chúng tôi lên đường, viên đầu đảng tặng cho Tô Mặg một huy
chương bạc nhỏ bằng đồng tiền Shilling, trên đó có khắc chữ rất lạ. Y
cho Tô Mặc biết rằng nếu chúng tôi bị một bọn cướp đánh trong vùng này,
chúng tôi chỉ cần đưa cái hay chương này là chúng tôi được trả tự do lập
tức. Gia đình y đã giữ huy chương ấy từ nhiều thế hệ và coi nó như một
vật quý vô giá, nhưng y muốn tặng cho Tô Mặc để tỏ lòng ngưỡng mộ của y
đối với chàng.
Sau khi xem xét kỹ lưỡng chiếc huy chương, đức Tuệ Minh nói cho chúng
tôi biết rằng đó là một bổn sao rất đúng đắn của một đồng tiền đã từng
được lưu hành ở phía bắc vùng Gobi từ nhiều ngàn năm nay. Riêng chiếc
huy chương này đã có đến trên bảy trăm năm. Những đồng tiền loại này
thường được các thổ dân bản xứ dùng như những linh vật hộ phù, và họ cho
rằng đồng tiền càng cổ xừa thì nó lại càng quý và càng có hiệu lực
nhiều hơn. Viên đầu đảng và cả bọn cướp hẳn là đánh giá món quà của họ
một giá trị rất lớn.
Chúng tôi tiếp tục cuộc hành trình một cách êm thấm và đến căn cứ mùa
đông vào giờ đã định trước. Tại đây chúng tôi được sự tiếp đón nồng
nhiệt của các vị siêu nhân đã đến viếng chúng tôi trên vùng sa mạc và đã
từ biệt chúng tôi tại nơi làng nọ khi chúng tôi gặp vị Sư Trưởng của tu
viên Lạt Ma giáo. Một lần nữa chúng tôi lại được mời đến nhà ở của bà
chủ trọ hồi năm trước, và chúng tôi liền vui vẻ nhận lời.
Lần này chúng tôi chỉ còn lại có bốn người, vì bảy người đoàn viên đã
trở về Ấ Độ và Mông Cổ để thực hiện những cuộc sưu tầm khác nữa. Việc
sắp đặt ấy giúp cho chúng tôi có nhiều thời giờ hơn để phiên dịch các
tài liệu cổ. Làng nhỏ này rất yên tịnh. Chandersen và chủ nhà luôn luôn
sẵn sàng giúp đỡ chúng tôi dịch các đoạn văn khó và bí hiểm.
Công việc này tiếp tục cho đến cuối tháng mười hai. Khi đó chúng tôi lại
nhận thấy một đám khá đông dân chúng lại tựu họp trở lại trong phiên
hội hàng năm. Phần đông đều là những người đã tham dự năm ngoái, nhưng
địa điểm hội họp lại khác. Lần này cuộc lễ sẽ diễn tại ngôi đền đục
trong vách núi, trong gian phòng trung ương dùng làm tòa đại sảnh. Chiều
nay đầu năm dương lịch, chúng tôi bước lên tòa sảnh đường khi còn sớm
để nói chuyện với những người đã hội họp tại đó. Họ đến từ nhiều vùng
khác nhau và cho chúng tôi biết tin tức của thế giới bên ngoài, cái thế
giới mà chúng tôi thật sự cảm thấy rằng đã mất hẳn liên lạc từ lâu. Tuy
nhiên công việc của chúng tôi làm cho chúng tôi bận rộn quên cả ngoại
cảnh, và thời gian đã trôi qua rất mau.
Ngày hôm sau, Tô Mặc đề nghị với cả bọn cùng xuống phòng tài liệu để
tiếp tục công việc phiên dịch. Chúng tôi mải lo chăm chú vào công việc
đến nỗi không ý thức được sự hiện diện của những người khác trong phòng.
Thình lình Tô Mặc đứng dậy và bước tới đón chào những người mới đến.
Chúng tôi ngước mắt nhìn lên thì thấy đức Jesus, bà Mã Ly, bà chủ nhà
trọ và Chandersen. Vị sau cùng này vốn là người mà chúng tôi vẫn thường
gọi là "Ông già giữ pho tài liệu," nhưng bây giờ thì chúng tôi gọi y là
"Người thanh niên." Ngoài ra còn có Bạch Lãng, và một người lạ mặt được
giới thiệu với chúng tôi cái tên Bút Già.
Lúc ấy đã quá trưa, chúng tôi dọn bàn và chuẩn bị bữa ăn. Xong rồi chúng
tôi ngồi vào bàn và sau một lúc im lặng, đức Jesus cất tiếng nói:
- Chúng ta hãy chiêm ngưỡng đức Chúa Cha toàn năng. Nguyên lý đồng đại
thấm nhuần tất cả vạn vật, Ngài là ánh sáng, tình thương và mỹ lệ mà
chúng ta được ban những ảnh hưởng tốt lành. Chúng ta có thể vĩnh viễn
được thấm nhuần những ân huệ tốt lành ấy nếu chúng ta muốn. Chúng ta
nghiên mình kính trước bàn thờ trên đó chiếu diệu ngọn lửa thiêng trường
cửa của tình bác ái đại đồng, sự điều hòa, minh triết chân chính, sự
sùng kính vô tận, và sự khiêm tốn chân thật. Ngọn lửa thiêng ấy đã chiếu
sáng không bao giờ lu mờ. Nó xuất từ đáy lòng của những người đang tựu
vào giờ phút này và nhân danh đấng Cha Lành và Tình Bác Ái. Xuất phát từ
những người thân cận và mến yêu của chúng ta, ngọn lửa thiêng ấy lan
tràn trong không gian, soi sáng những vùng xa xôi nhất trên Trái Đất để
cho mỗi người có thể nhìn thấy ánh sáng của nó và nhận được những ân huệ
tốt lành do tình thương khiết bạch và vô tận của nó ban giải ra.
Những tia sáng rung động của ánh sáng đó, của cái mỹ lệ đó và sự tinh
khiết đó đi xuyên qua những tâm hồn thụ cảm của những người chung quanh
bàn thờ của Ngài. Bây giờ chúng ta đã có ý thức về tình bác ái mà sức ấm
áp đang lan khắp vũ trụ. Chúng ta gởi những tia bác ái đó đi khắp nơi
để biến đổi thế gian, cải tạo và hòa hợp tất cả nhân loại. Chúng ta
nghiêng mình trước Tinh Thần của Chúa Trời vốn sống động trong mỗi
người. Chúng ta đứng đối diện với Chúa Trời, ngang hàng với ngài, hợp
nhất với ngài. Một lần nữa, chúng ta kính cẩn chào đức Chúa Trời vốn
sống động nơi chỗ thâm sâu bí ẩn nhất trong lòng chúng ta.
Khi đức Jesus nói xong, có người đề nghị rằng cả bọn trở lại gian phòng
mà chúng tôi đã chứng kiến sự phục sinh của Chandersen.
Khi chúng tôi đến nơi, gian phòng được thắp sáng một cách lộng lẫy cũng
như khi chúng tôi ra đi. Gian phòng này đối với chúng tôi là một linh
điện, một nơi mà chúng tôi có cái đặc ân thực hiện trên đường tâm linh
một giai đoạn trước đó mà không thể nào quan niệm rằng nó có thể có được
đối với người phàm tục như chúng tôi. Kể từ ngày đó đến ngày m ười lăm
tháng tư là ngày chúng tôi lên đường, không có ngày nào hoặc đêm nào mà
chúng tôi không tựu họp tại đó với tất cả các Chân Sư trong khoảng ít
nhất một tiếng đồng hồ. Trong những cuộc hội họp đó, gian phòng không
bao giờ có cái hình dáng đục trong vách đá nữa. Dường như chúng tôi luôn
luôn có thể nhìn thấy xuyên qua các vách tường vào khoảng không gian vô
tận. Chính trong gian phòng này mà những bức rào tâm thức của chúng tôi
bị xóa bỏ. Chính ở đây là nơi đã mở rộng trước mắt chúng tôi môt viễn
cảnh rộng lớn về tương lai.
Khi chúng tôi đứng dậy khiếu từ, các vị siêu nhân chúc chúng tôi yên
giấc và rút lui. Chúng tôi còn ở nán lại trong giây lát để bình luận
những kinh nghiệm vừa qua trước khi trở về nhà trọ. Khi đứng dậy ra về,
chúng tôi liền tự đặt câu hỏi:
- Làm sao tìm thấy đường về mà không có đèn lửa chi cả?
Mỗi người trong chúng tôi đều nghĩ như vậy, chỉ có một mình Tô Mặc không
đồng ý, vì y nói:
- Các bạn thấy chăng chúng ta chỉ luôn luôn bám víu lấy những thói quen
cũ của mình và luôn luôn bị trói buộc bởi những ý tưởng thủ cựu. Ở đây
chúng ta hoàn toàn được thấm nhuần trong một vầng sáng không hề sút giảm
sau khi các vị siêu nhân quý mến của chúng ta đã ra đi. Phải chăng đây
là một dịp để chúng ta tiến tới và tỏ rằng chúng ta tự tin nơi sức mình,
tự tin nơi quyền năng của mình và có thể thực hiện những công trình
giống như các ngài? Ít nhất chúng ta hãy thử làm xem sao và hãy có căn
bản tiến lên một bước đầu tiên đến chỗ thực hiện. Chúng ta quá nương tựa
vào tình thương của các vị Chân Sư đến nỗi chúng ta cảm thấy một vết
thương khi cần phải xa cách các ngài trong một lúc. Nếu chúng ta không
thể tự lực tự cường trong sự thực hiện những việc nhỏ, chúng ta sẽ không
bao giờ thành công trong những việc lớn. Tôi chắc rằng các vị đã từ
chúng ta để cho chúng ta có một cơ hội chứng tỏ khả năng của mình.
Trước khi ra đi, một bạn tôi đề nghị là tốt hơn hãy nên suy nghĩ trước
về cách hành động. Nhưng Tô Mặc đáp bằng một giọng cứng rắn:
- Không. nếu chúng ta định đi, ta phải đi ngay tức khắc. Sau những dấu
hiệu mà chúng ta đã thấy và những diễn biến mà ta đã tham dự, chúng ta
phải hành động một cách quả quyết, nếu không chúng ta không còn xứng
đáng được một sự trọng vọng nào cả!
Chúng tôi liền đi xuống các cầu thang, đi ngang qua nhiều gian phòng,
vượt qua con đường hầm, đi xuống thung lũng trở về làng. Trong khi chúng
ta đi, thì đường đi hoàn toàn được chiếu ánh sáng. Thân thể chúng tôi
dường như mất cả sức nặng, chúng tôi di chuyển một cách rất dễ dàng
không hề mệt nhọc, và trở về nhà trọ mà trong lòng như điên lên vì sung
sướng do bởi sự thành công này. Kể từ lúc đó cho đến khi chúng tôi rời
khỏi làng, chúng tôi có thể đi khắp nơi tùy ý mà không cần có đèn đuốc
chi cả. Những phòng ngủ của chúng tôi tự nhiên thắp sáng lên khi chúng
tôi và tỏa ra một sự ấm cúng đẽ khó tả.
Chúng tôi ngủ yên giấc ngay sau khi đó và thức dậy rất trễ vào sáng ngày
hôm sau.





0 nhận xét:
Đăng nhận xét