Chương 29
Bọn Cướp Hăm Dọa Tấn Công
Ngày
một tháng tư đến rất mau chóng. Chúng tôi đã hoàn tất công việc phiên
dịch các tài liệu và sắp sửa vẽ họa đồ những bức tượng cổ xưa tạc trong
núi đá. Công việc này được thực hiện một cách mau chóng vì sự hứng thú
và hăng say của chúng tôi khi bắt tay vào công việc.
Một
buổi xế trưa, một người sứ giả đem tin đến làng. Nhìn thấy cách mà các
dân làng tụ họp chung quanh người ấy, chúng tôi hiểu rằng đó là một biến
cố khác thường. Chúng tôi bỏ dở công việc và đi xuống làng. Tại đó
chúng tôi gặp bà chủ nhà trọ cho chúng tôi biết rằng một toán quân cướp
khá đông đang có mặt ở dưới thung lũng cách đó không xa. Điều này gây
cho dân làng một sự lo ngại rất lớn, vì từ nhiều năm nay, quân cướp
thường đánh phá làng này. Người ta đồn rằng ngôi đền đục trong hang núi
có chứa đựng một kho tàng khổng lồ. Những mưu toan đánh cướp làng này từ
trước đến nay vẫn thất bại, và những toán quân cướp cho rằng phần lớn
sự thất bại này là do bởi sức chống cự mãnh liệt của những nông dân sống
ở miền thung lũng.
Hôm
nay, nhiều toán quân cướp đã tập hợp nhau lại để tăng cường lực lượng.
Chẳng khác nào một đạo binh nhỏ, độ bốn ngàn quân khinh kỵ có võ trang
khí giới đầy đủ đang tấn công miền thung lũng để đánh tan sự chống cự
của những người nông dân sống chung quanh làng. Bọn cướp hy vọng rằng
chiến lược tấn công lần này sẽ có hiệu quả hơn những lần trước.
Người
sứ giả kêu gọi cứu trợ giúp cho dân làng vì nhiều người đã bị giết, và
những người khác sắp sửa từ bỏ mọi sự chống cự. Bà chủ nhà chúng tôi đáp
rằng trong làng không còn sẵn người nào để đi xuống thung lũng. Bà nói y
có thể trở về và và sẽ không có gì xảy ra cho những người chung quanh
y. Chúng tôi lại tiếp tục làm việc mặc dầu cũng ý thức được sự lo ngại
của dân làng, và chia sẽ phần nào sự lo ngại của họ.
Sáng
ngày hôm sau, chúng tôi lại tiếp tục vẽ họa đồ và ổ túc công việc thu
góp tài liệu để có thể tìm thấy lịch sử của nền văn minh cổ xưa và của
một dân tộc đã từng sống trên phần đất bao la này của thế giới, nay đã
trở thành bãi sa mạc hoang vu. Viễn ảnh ấy bị mất đi những kết quả sưu
tầm của chúng tôi trong một trận đánh thư hùng với bọn cướp làm cho
chúng tôi rất đỗi lo âu. Chúng tôi bèn góp nhặt tất cả các giấy tờ đem
vào trong phòng dự trữ tài liệu của ngôi đền, đền này đã từng thoát khỏi
một loạt tấn công tương tự của bọn cướp.
Tối
hôm đó, chúng tôi cùng với bà chủ nhà mưu toan kế hoạch trợ giúp dân
làng. Chúng tôi bày tỏ sự ngạc nhiên mà không thấy các vị chân sư. Bà
chủ nhà nói rằng sau khi có sự cầu cứu của người đem tin, bọn cướp có lẽ
bị bắt buộc phải gián đoạn cuộc tấn công, nếu không họ sẽ tự diệt lấy
họ. Đêm đó, chúng tôi đi ngủ với ý niệm rõ rệt là nỗi lo ngại về sự an
toàn của chúng tôi thật là quá đáng.
Ngày
hôm sau, chúng tôi thức dậy sớm và sắp sửa bắt tay vào việc, thì người
đem tin ngày hôm qua lại xuất hiện. Y báo tin rằng những cuộc tấn công
đám nông dân đã dứt và bọn cướp đã tập trung lực lượng ở đó độ ba mươi
lăm cây số, có lẽ để đánh vào làng chúng ta.
Trong
khi bà chủ nhà nói chuyện với người sứ giả đem tin, với một nhóm dân
làng tựu họp ở chung quanh, một người kỵ mã phóng ngựa vào làng và chạy
ngay đến chúng tôi. Trên đường y chạy vào làng, những nhóm dân làng có
vẻ nhận ra y và liền giải tán và dường như là sợ hãi. Trong khi người kỵ
mã sắp đến gần, người sứ giả bất giác thốt ra tên y và liền chạy trốn
cùng với những dân làng khác, hiển nhiên là vì sợ rằng bọn cướp sẽ đến
nơi sau người kỵ mã.
Chúng
tôi còn ở lại với bà chủ nhà để đợi y đến. Y gò cương ngựa và hất hàm
nói với Tô Mặc một cách hiên ngang, rằng bọn cướp biết rõ chúng tôi là
người ngoại quốc và chúng tôi đến đây với mục đích gì. Y nói chuyện bằng
tiếng bổn xứ mà chúng tôi không hiểu gì cả. Nhìn thấy chúng tôi đang
ngơ ngác, y hỏi có ai thông ngôn được không. Bà chủ nhà trọ day lại đối
diện với người kỵ mã lúc ấy hãy còn ngồi yên trên lưng ngựa, và hỏi y
rằng bà có thể làm việc ấy giúp y được không? Khi y vừa thấy bà, y có vẻ
như là bị điện giật. Tuy nhiên, y trấn tĩnh lại ngay để nhẩy xuống ngựa
một cách gọn gàng và vừa chạy lại vừa đưa hai tay ra trước, y kêu lên:
- Vậy ra bà ở đây?
Kế đó, y đưa hai bàn tay lên trán, quỳ xuống trước mặt bà và xin lỗi bà.
Bà
chủ nhà chúng tôi ra lệnh cho y hãy đứng dậy và bày tỏ ý muốn của y.
Chúng tôi nhìn thấy bà đứng thẳng người, và trong một lúc gương mặt bà
đỗi sắc vì nổi cơn thịnh nộ. Bà tỏ ra một cơn xúc động mãnh liệt đến nỗi
người kỵ mã phải kinh hoảng. Chúng tôi cũng sợ hãi đến nỗi mất cả sự
bình tĩnh. Những danh từ "Hèn nhát, đồ sát nhân, hãy bước tới và nói rõ
mi muốn gì" xuất hiện trên môi của bà với một sức mạnh kinh khủng đến
nỗi người kia phải quỳ mọp sát đất. Một lần nữa, bà lại mắng mỏ y thậm
tệ:
- Đứng lên, mi quá hèn mạt đến nỗi không dám đứng dậy chăng?
Chúng
tôi không ngạc nhiên vì sự sợ hãi bi lụy của người kỵ mã, vì cũng như
y, chúng tôi hoàn toàn đứng sững như trời trồng, không dám cựa quậy. Tôi
chắc rằng nếu y có thể làm được với sức mình, thì y đã chạy vắt giò lên
cổ. Nhưng lúc ấy, cũng như chúng tôi, y không thể làm một cử động hay
thốt lên một lời. Y rơi mình xuống đất như một cái xác không hồn, hai
mắt giương lên và miệng mồm há hốc.
Trong
sự tiếp xúc với các vị Chân Sư có những quyền năng siêu phàm, đây là
lần đầu tiên chúng tôi có dịp nhìn thấy một vị bày tỏ một cơn xúc động
mạnh. Chúng tôi cũng hoảng sợ giống như tên cướp. Những rung động trong
giọng nói của bà chủ làm cho chúng tôi bị chạm mạnh như sức va chạm của
một tiếng nổ dữ dội kèm theo với một cú điện giật, làm tê liệt những
giọng nói mà luôn cả các bắp thịt của chúng tôi. Tôi không tìm thấy danh
từ nào khác để diễn tả những cảm giác của chúng tôi lúc ấy.
Có
lẽ quý vị độc giả sẽ ngạc nhiên mà thấy những rung động xuất phát từ
một thân mình nhỏ thó, mảnh mai, nhẹ nhàng của bà chủ nhà lại có thể làm
cho chúng tôi bị đè bẹp và trở nên yếu đuối bất lực, nhưng sự thật là
như vậy. Tuy tình trạng đó chỉ kéo dài một lúc, nhưng nó hằng như lâu
đến hằng giờ trước khi trở lại bình thường. Chúng tôi đứng trân mình như
những pho tượng và lấy làm động lòng trắc ẩn đối với tên cướp. Chúng
tôi cảm thấy sự mong ước mãnh liệt là muốn trợ giúp y bằng mọi cách. Đó
là sự phản ứng chung của tất cả chúng tôi, nhưng ngược lại chúng tôi chỉ
có thể đứng sững nhìn bà chủ nhà trân trối.
Thình
lình, mọi sự đều thay đổi. Gương mặt bà biểu lộ trước hết một sự cứng
rắn, kế đó nét mặt bà biến đổi và trở lại dịu dàng như lúc bình thường.
Chúng tôi cảm thấy có lòng trắc ẩn sâu xa đến nỗi chúng tôi tất cả đều
chạy lại đỡ cái thân hình nằm mọp dưới đất. Bà chủ nhà cũng cúi xuống và
đưa một tay cho tên cướp. Người này giây lát đã tĩnh lại. Chúng tôi đỡ y
đứng dậy và đặt y ngồi thoải mái trên một chiếc ghế dài gần đó. Y nhất
định từ chối không bước vào bất cứ nhà nào. Bà chủ nhà khi đó mới nhận
thấy cái ảnh hưởng mà bà đã gây cho chúng tôi, bèn tỏ lời hối tiếc về
cơn thịnh nộ quyết liệt của bà. Chúng tôi vẫn còn run rẩy khắp thân
mình, và một chập sau đó mới chấn tĩnh tinh thần lại được.
Bà
giải thích rằng người kỵ mã là tên đầu đảng của một bọn cướp khét tiếng
trong vùng này của đồng sa mạc Gobi. Một vài người rất hiếm biết được
tên y, gọi là tên "Cướp Đen," chỉ dám thốt ra tên ấy một cách sợ hãi vì
mọi người đều biết y là một kẻ cướp rất bạo tàn, không biết thương xót
ai cả.
Bà chủ nhà
chúng tôi đã có dịp tiếp xúc với người này trong hai lần tấn công bị
thất bại của bọn cướp. Mỗi lần như vậy, y đã tỏ rõ một sự thù hận sâu xa
đối với bà và đối với các vị chân sư nói chung. Thỉnh thoảng y đã gửi
đến các ngài những bức thông điệp với lời lẽ đầy căm hờn và các ngài
không hề để ý đến. Sự xuất hiện thình lình của y đã nhắc nhở cho bà chủ
nhà những hành động bất hảo trong quá khứ của y một cách rõ rệt đến nỗi
bà đã mất bình tĩnh trong một lúc. Nhưng bà liền trấn tĩnh lại và bước
đến gần người ấy.
Khi
bà đến gần, y toan đứng dậy nhưng không thể làm gì khác hơn là thu hình
để ngồi ngay ngắn hơn một chút, với một vẽ mặt kinh khiếp sợ hãi đến cực
độ. Sự căm hận toát ra từ mọi cử chỉ của y, thân mình y run rẩy lập cập
như những người bị chứng liệt bại. Bà chủ nhà chúng tôi tỏ ra một dáng
điệu trái ngược hẳn với y, vì bà đã lấy được sự bình tĩnh và không còn
tỏ ra một dấu hiệu xúc động nào.
Chúng
tôi có ý nghĩ đem người kia đi. Trước khi chúng tôi có thể thốt ra lời,
bà chủ nhà đã đọc được tư tưởng chúng tôi và đưa tay lên để yêu cầu
chúng tôi giữ im lặng. Tô Mặc hiểu rằng bà đảm đương trách nhiệm của
tình hình lúc ấy, và những gì chúng tôi làm chỉ đưa đến việc đặt bà
trong một tình thế khó xử. Chúng tôi bèn rút lui cách đó một quãng xa.
Bà nói chuyện với người ấy bằng một giọng thấp nhỏ và êm đềm trong một
lúc khá lâu trước khi nhận được sự trả lời.
Khi
người ấy bắt đầu trả lời, bà chủ nhà bèn ra dấu cho chúng tôi bước lại
gần. Chúng tôi ngồi xuống đất trước mặt hai người và lấy làm sung sướng
mà có thể làm một cử chỉ khả dĩ đưa đến bớt sự căng thẳng. Tên cướp giải
thích rằng y được các tên chúa đảng đề cử y đến với tư cách một sứ giả
hòa bình để thương thuyết việc giao nạp kho tàng của cải mà họ nghi rằng
đang được chôn dấu trong ngôi đền khoét trong hang núi. Nếu dân làng
chịu đem nạp cái kho tàng ấy, bọn cướp hứa là sẽ không đánh phá họ nữa
và sẽ thả hết các dân làng bị cầm tù mà theo y cho biết thì có đến trên
ba ngàn người. Họ cũng hứa sẽ rời xứ này và không bao giờ còn làm hại
những người dân sống ở miền thung lũng.
Bà
chủ nhà chúng tôi giải thích cho y biết rằng trong đền không có một kho
tàng nào có một giá trị nào đối với bọn cướp. Bà cho y biết nhiều chi
tiết và đề nghị đưa y xem tất cả các gian phòng trong đền hoặc bất cứ
nơi nào y muốn. Y từ chối hẳn, vì sợ rằng bị giữ lại làm con tin. Không
một lời đảm bảo nào của chúng tôi có thể thuyết phục được y. Bà chủ nhà
xác nhận với y sự thành thật của chúng tôi và y liền tin ngay.
Nhưng
khi đó y đang ở vào một tình thế khó xử vì y là kẻ chủ mưu vụ đánh cướp
này. Chính y đã khêu gợi óc tưởng tượng của bọn cướp và làm cho chúng
có nhiệt hứng để đánh cướp kho tàng. Y đã diễn tả một cách linh động và
hấp dẫn những kho của cải dồi dào bất tận nó sẽ về tay chúng nếu chúng
thành công. Thật vậy, chính sự hứa hẹn kho tàng đã làm cho cha y và y có
thể duy trì sự đoàn kết trong bọn cướp. Y là một tên đầu đảng của một
trong năm toán cướp đang tập trung lực lượng để phát động cuộc tấn công.
Tình
hình đã đi đến chỗ bí lối. Nếu y trở về toán cướp của y với cái tin tức
không có kho tàng, chúng sẽ lên án y ngay như một kẻ phản bội và đối xử
với y một cách tương xứng. Như vậy, y sẽ không thể ngăn cấm bọn cướp mở
cuộc tấn công, vì sau tất cả những cố gắng mà y đã làm để đưa cuộc
chuẩn bị đến giai đoạn hiện tại, người ta sẽ không còn tin tưởng nơi y
nữa. Y thật là bị lâm vào một tình thế rất khó khăn.
Trước
sự vô cùng ngạc nhiên của chúng tôi, bà chủ nhà tình nguyện đưa y trở
về trại. Bất chấp những lời can gián của chúng tôi, bà muốn đi ngay lập
tức. Bà trấn an chúng tôi rằng không có gì nguy hiểm nếu bà đi một mình,
nhưng nếu có chúng tôi đi theo, thì bọn cướp sẽ nghi kỵ và tất cả chúng
tôi sẽ bị lâm nguy. Chúng tôi bèn lẳng lặng tuân theo vì không thể làm
gì khác hơn.
Tên tướng
cướp bèn lên ngựa, và chúng tôi đỡ bà chủ nhà lên ngồi trên lưng ngựa
phía sau tên cướp, trên một tấm yên thứ nhì đã sắp đặt sẵn. Hai người ra
khỏi làng, bày trước mắt chúng tôi một cảnh tượng khó quên nó sẽ luôn
luôn sống động trong ký ức chúng tôi đến tận muôn đời; tên cướp với một
nét mặt tỏ vẻ nghi ngờ, còn bà chủ nhà quay lại mỉm cười và thản nhiên
nói với chúng tôi rằng bà sẽ trở về vào lúc chiều tối.
Suốt
những giờ còn lại trong ngày hôm đó, chúng tôi không còn hứng thú để
làm việc, và đi thẩn thơ vô định chung quanh làng cho đến lúc xế chiều.
Sau đó chúng tôi trở về nhà trọ để đợi bà chủ nhà. Về đến nơi chúng tôi
thấy trên bàn đã có bày những thức ăn ngon lành. Qúy vị độc giả thử
tưởng tượng sự ngạc nhiên của chúng tôi đến bực nào khi chúng tôi thấy
bà chủ nhà ngồi đó nơi đầu bàn với nét mặt tươi cười hồn nhiên như mọi
ngày. Chúng tôi đứng sững sờ trong im lặng. Bà lấy dáng trang trọng và
nói một giọng hơi chế giễu:
- Các bạn hỡi, người ta thường chào hỏi nhau khi bước chân vào nhà.
Khi đó chúng tôi mới nghiêng mình và tìm thấy lại giọng nói để thốt ra tiếng chào bà.
Bà nói tiếp:
-
Tôi đã hoàn toàn thất bại trong mưu toan thuyết phục bọn cướp, nhưng
bọn họ đồng ý với nhau là hứa sẽ trả lời tôi trong vòng ba ngày. Bây giờ
tôi biết rằng sự trả lời của họ sẽ là khởi một cuộc tấn công, nhưng tôi
đã cứu mạng sống cho tên tướng cướp, ít nhất là trong lúc này. Chúng ta
sẽ chuẩn bị đối phó với cuộc tấn công, vì không gì có thể ngăn cản bọn
chúng được nữa.
Tôi
nghĩ rằng mỗi người trong chúng ta chắc phải có lúc nghĩ đến sự công
bình thiêng liêng để tìm thấy đức tin vững chắc hầu có vượt qua những
lúc khó khăn nguy hiểm trong đời.





0 nhận xét:
Đăng nhận xét