Chương 30
Một Đêm Yên Tịnh Với Đức Jesus
Sau bữa cơm, chúng tôi đứng dậy và bà chủ nhà đưa chúng tôi ra vườn.
Chúng tôi vô cùng ngạc nhiên mà thấy đức Jesus, đức Tuệ Minh, Dật Sĩ và
Bút Già đã ngồi sẵn tại đó. Chúng tôi bèn ngồi xuống bên cạnh các vị và
liền cảm thấy một sự thoải mái bằng an khôn tả nó cho chúng tôi hiểu
rằng từ đây cuộc đời chúng tôi còn phải nương tựa vào các Chân Sư biết
bao nhiêu. Chúng tôi đã ràng buộc chặt chẽ với các ngài dường như bởi
những sợi dây sắt. Tôi nhận thấy rằng đó không phải là một điều tốt. Mỗi
người trong chúng tôi cần phải thực hiện cái vai trò nhất định của mình
trên sân khấu lớn của cuộc đời, để cho không ai trở nên một con người
bù nhìn, thụ động. Tôi hiểu rằng nếu chúng tôi không thể đứng vững mà
không cần ai trợ giúp, hay không thể trông cậy ở tự nơi mình, thì các
ngài sẽ bắt buộc phải cắt đứt mọi liên lạc. Sau đó, Tô Mặc đã có dịp nêu
ra vấn đề này một cách hoàn toàn thành thực và cởi mở.
Mặt trời vừa khuất bóng, ánh tà dương còn tô màu lên cảnh vật lúc trời
chiều, bày ra một sự phong phú màu sắc và một vẻ đẹp không tả. Không một
ngọn gió thổi, không một tiếng động làm gián đoạn sự yên tĩnh chung
quanh chúng tôi. Sự sợ sệt về bọn cướp cho đến lúc ấy vẫn đè nặng trong
lòng chúng tôi, cũng đã hoàn toàn thoải mái lạ thường. Chúng tôi dường
như tự thả trôi theo giòng thời gian một cách vô tư, không màng gì đến
ngày mai.
Thình lình, dường như chúng tôi cảm thấy mình nghe giọng nói của đức
Jesus, không nói ra bằng lời. Một loại ảnh hưởng rung động nhịp nhàng
đến với chúng tôi thay vì những lời nói. Ảnh hưởng này còn sâu đậm và rõ
rệt hơn nhiều so với ảnh hưởng của lời nói. Nhip độ của nó thật không
thể tả nổi. Đó thật là một kinh nghiệm hoàn toàn mới lạ đối với chúng
tôi. Những ý tưởng dường như tràn ngập chung quanh và tồn tại trong trí
chúng tôi. Không những ý nghĩ vừa đến, chúng tôi bèn chép ra bằng tốc
ký, rồi sau đó diễn dịch thành từng lời, từng câu. Sau cùng, chúng tôi
đem trình lên cho các vị chân sư duyệt xét.
- Những tư tưởng đó được ghi chép lại như sau:
- Khi tôi nói: "Đây là đấng Chirst của Chúa Trời," tôi thấy xuất hiện ra
Người của Chúa Trời. Tôi thấy thể xác tôi như cái linh điện của Chúa
Trời, cái khí cụ, cái vận hà hoàn hảo xuyên qua đó cái Nguyên Lý Sáng
Tạo vĩ đại được biểu lộ tự do. Khi tôi nhận định rằng tôi là trời, trong
trạng thái đó, tôi làm chủ của mọi tình hình và tôi biểu lộ điều mà tôi
sùng kính. Tôi không bao giờ có thể biểu lộ Chúa Trời nếu cái Chân Ngã
của tôi không thê hiện được Chúa Trời cho toàn thể nhân loại. Trong cái
thái độ tích cực đó, người ta chế ngự tất cả mọi hoàn cảnh. Chân Ngã đã
toàn thắng. Chúa Trời và con người cùng là một.
Một bạn trong chúng tôi suy nghĩ một lúc rồi hỏi:
- Làm sao chúng tôi có thể biểu lộ cái Nguyên Lý đó và sử dụng nó trên
thực tế?
- Hãy để cho thể xác của bạn trở nên một cái động cơ xuyên qua đó luân
chuyển cái Nguyên Lý Sáng Tạo vĩ đại, nó là mọi sự phát huy của mọi sự
quyền năng. Khi đó, thể xác của bạn sẽ tác động như một cái máy phát
điện. Nó sẽ thu thập và tăng trưởng luồng tinh lực, và bạn sẽ xuất phát
nó ra dưới hình thức những tia bạch quang tinh anh sáng suốt không có gì
có thể cưỡng lại nổi. Trong tình trạng đó, không một hành động thù
nghịch nào của đối phương có thể làm hại bạn. Bạn có thể phóng dọc theo
những tia sáng đó là những luồng điện mãnh liệt đến nỗi nó sẽ tiêu diệt
cái thể xác của kẻ nào muốn làm hại bạn. Kẻ nào cưỡng lại luồng tinh lực
đó, càng làm tăng gia mãnh lực của nó. Người nào dùng ý muốn ích kỷ của
mình mà chống lại nó, sẽ tự diệt lấy họ. Nếu không ai cưỡng lại sức
mạnh đó, nó sẽ toát ra một ảnh hưởng tốt lành xuyên qua người xuất phát
và người thọ lãnh lấy nó.





0 nhận xét:
Đăng nhận xét